|
Bản tin WAFM số 1
(Thứ tư, 18/08/2010 12:00)
Các em học viên Chúng ta làm phim thân mến
Trong thời gian tới, dự án Chúng ta làm phim sẽ có một số hoạt động mới nhằm tăng cường các hoạt động trong cộng đồng.
1 - Bảng xếp hạng thi đua hàng tuần:
Chúng ta sẽ có bảng xếp hạng học tập giữa các lớp, trước mắt là lớp H12, 13, 14 và tiếp theo là H15, H16, H17. Bảng xếp hạng này sẽ được cập nhật hàng tuần trên trang Web của WAFM và Facebook của TPD. Bảng xếp hạng sẽ đánh giá tình hình học tập của học viên các lớp, ví dụ như đã có bao nhiêu ý tưởng, bao nhiêu bạn quay phim, bao nhiêu bạn đã và đang dựng phim, số lượng phim đã hoàn thành.
Mỗi tháng, nếu lớp nào nhiều điểm nhất, bạn nào có thành tích tốt nhất thì toàn bộ vé xem họp báo cho tuần tiếp theo sẽ dành cho lớp đó. Và tuần này, lớp H12 của trợ giảng Thuỳ Dương đã xếp đầu bảng. Chính vì vậy toàn bộ 4 vé xem họp báo phim The Last Song sẽ được dành cho 4 bạn có thành tích tốt nhất của lớp H12.
Lớp H12
Số lượng học viên đang theo học: 8
Số lượng phim đã hoàn thành:
Số lượng phim đang dựng: 6
Số lượng phim đang quay: 2
Lớp H13
Số lượng học viên đang theo học: 13
Số lượng phim đã hoàn thành:
Số lượng phim đang dựng: 7
Số lượng phim đang quay: 2
Lớp H14
Số lượng học viên đang theo học: 7
Số lượng phim đã hoàn thành:
Số lượng phim đang dựng:
Số lượng phim đang quay: 4
2 - WAFM và Phê bình phim
Như chúng ta đã biết, vào tối thứ bẩy hàng tuần, học viên Chúng ta làm phim tập trung tại TPD để xem phim. Ngoài các trò chơi điện ảnh, giao lưu, bắt đầu từ tuần này, chúng ta sẽ có thêm phần nhận xét phim.
Qua đó, mỗi học viên sau khi đi xem phim sẽ nhận xét về bộ phim từ 2 đến 3 dòng, và gửi vào hòm mail khonggiandienanh@tpd.vn.
Những lời nhận xét phim này sẽ được tổng hợp để đưa lên trang Web của WAFM và Facebook của TPD.
Mỗi học viên nếu càng có nhiều nhận xét sẽ càng có nhiều điểm, càng có nhiều điểm sẽ có nhiều phần thưởng và được lọt vào Top Critic của WAFM. Cụ thể như sau:
- 3 nhận xét hay sẽ được thưởng 1 DVD hoặc 1 Poster phim
- 5 nhận xét được thưởng 1 vé đi xem họp báo
- 10 nhận xét hay sẽ được lọt vào WAFM Top Film Critic, được đi xem phim họp báo bất cứ khi nào có vé, thưởng 1 DVD9, 1 Poster phim.
Bộ phim đầu tiên sẽ là The Road Home được chiếu vào thứ bẩy tuần trước. Mọi người hãy gửi lời nhận xét về để nhận phần thưởng nhé.
Cảm nhận phim The Road Home
Võ Ngọc Diệp - lớp H0
Xem phim này ai cũng ấn tượng với hình ảnh quá khứ hiện lên rực rỡ sắc màu, tươi tắn, sống động mang tất cả đặc trưng của mùa thu Trung Hoa. Trên cái nền đẹp như Đường Thi đo, câu chuyện tình yêu với tấm vải đỏ, chiếc bát sứ, chiếc kẹp tóc.. .làm cho tôi vừa ngơ ngẩn vừa tiếc nuối một thời người ta đã yêu nhau ý vị, nhẹ nhàng, trong sáng mà vẫn rất sâu đậm. Và dường như chỉ có cái quá khứ đó là đáng sống, là quý giá, đáng để lưu truyền và gìn giữ.
Mai Dương - lớp H7
Không chỉ nội dung, Đường về nhà còn gây ấn tượng lớn với tôi bởi cách sử dụng màu sắc theo tâm trạng nhân vật. Đó là gam màu trắng đen tang tóc của hiện tại, những gam màu tươi tắn bừng sáng trong nụ cười hạnh phúc của nhân vật nữ chính, hay sắc đỏ hi vọng của chiếc áo người thiếu nữ trong đoạn cuối phim.
Thanh Vân - lớp H6
Đây là lần thứ hai mình xem "Đường về nhà".
Lần trước cũng là ở TPD, mình xem được khoảng 10 phút đầu. Cảm nhận của mình lúc đó là phim này có vẻ "khô" quá. Lần này xem mấy phút đầu mình vẫn còn cảm giác đấy, nên vừa xem vừa nhấp nhổm sốt ruột. Thì phim vẫn thế, đen trắng, chậm, chắc là kể chuyện con ở thành phố bố mẹ ở quê xa, đứa con thể nào cũng bị thuyết phục mà rời phố thị, hết.
Nhưng khi câu chuyện tình yêu quá khứ được gọi về, thì mình cảm thấy khác hẳn, và biết là mình đã đoán sai. Trời thì xanh, những ngọn đồi cũng xanh, lá vàng lá đỏ, và cô gái ấy thì xinh tuyệt vời. Cô ấy đẹp trong sáng và hồn nhiên. Khi cô ấy chuẩn bị đồ ăn cho người thầy giáo trẻ với tất cả nhiệt tình nhưng rồi biết anh ấy không ăn những món đó, khi cô ấy dệt tấm vải đỏ và mỉm cười, khi cô ấy đi xách nước xa để được nghe tiếng anh giảng bài, khi cô ấy chờ anh đến ăn bánh, chờ mãi không thấy, khi cô ấy đuổi theo người ra đi vội vã đến mức trượt ngã, khi cô ấy định vượt cả trời bão tuyết đi tìm người cô ấy yêu để rồi được đưa về nhà với đôi tay lạnh cóng,... mình đều cảm thấy một sự thích thú nhẹ nhàng. Cách thể hiện tình cảm của cô ấy thật đáng yêu, vừa lúng túng ngượng nghịu lại vừa có nét gì đó mạnh mẽ và chủ động :). Lúc xem đến gần cuối phim mình đã ước mình được như cô ấy, vì nhờ tình cảm mãnh liệt mà cô gái đó đã được ở bên người cô ấy yêu mãi mãi.
Sự ấm áp lan đến những phút cuối cùng của phim, để dù quay lại hiện tại với hai màu đen trắng thì cuộc sống trong ngôi làng nhỏ vẫn đầy vui tươi. Người con tuy không ở lại làng lâu dài, không định gắn bó cả đời với bục giảng, bảng đen và phấn trắng, nhưng cũng đã đứng ở vị trí của cha để một lần nữa truyền tới học sinh những lời cha anh đã từng dạy, để một lần nữa mẹ anh lại được nghe những lời giảng thân quen.
Mình rất thích một câu nói, mà có lẽ câu đó thể hiện rõ nhất cảm giác của mình khi xem xong "Đường về nhà". Đó là "Tuyết tan rồi sẽ đến mùa xuân". Mình thấy bộ phim này ngọt ngào, xem xong thấy dễ chịu và thấy nhiều chuyện quanh mình như mềm mại hơn.
Trung Kiên - Lớp H6
Với một tình huống phim đặc sắc, sự đối lập giữa hiện tại đau thương và quá khứ tươi đẹp đã tạo nên những cung bậc cảm súc đối lập và độc đáo cho Đường Về Nhà.
Một câu chuyện tình giữa Đệ và Sinh được tái hiện, dù không có những mặn nồng, ái ân nhưng ở đó vẫn toát lên một vẻ đẹp mộc mạc mà đằm thắm. Tình yêu thật không giới hạn, với sự ra đi đột ngột của chồng mình, bà vợ già còm cõi ở hiện tại vẫn ngóng trông để được chết, chết để được nằm cạnh người mà bà đã thương thầm trộm nhớ khi xưa.
Dương Phước Trung - Lớp H2
Em rất thích phần quay phim trong The Road Home,cách sử dụng đen trắng xen lẫn với mầu của đạo diễn Trương Nghệ Mưu rất độc đáo và thú vị. Cũng như phần quay, phần dựng phim đan xen giữa thực tại và quá khứ, những thông tin ở phần thực tại được giải thích ở phần quá khứ, giúp phim không bị khó hiểu. Nội dung phim hay, xúc động, thỉnh thoảng có chút hài cho đỡ nặng nề.
Nguyễn Thuỳ Dương - Lớp H0
Thực ra thì em không thích nội dung phim này lắm, vì tiết tấu hơi chậm và đều quá, cao trào và điểm nút gần như không có. Tuy nhiên rất thích màu sắc và cách quay của phim với tông màu đỏ quen thuộc trong phim Trương Nghệ Mưu, ngoại cảnh thì rất đẹp, ngắm sướng cả mắt! Cách kể chuyện cũng khá hay khi tác giả để người con trai kể lại câu chuyện của cha mẹ mình. Nói chung thì đây là một bộ phim hay và đáng để xem.
Nguyễn Hà Phương - Lớp H12
Có một hình ảnh mà tôi không thể nào quên được khi bộ phim kết thúc: Đường về nhà. Là con đường có thật. Con đường nối giữa tỉnh và thành phố, con đường đã đưa thầy giáo đến cho Chiêu Đệ,con đường đã mang thầy giáo rời khỏi Chiêu Đệ. con đường nơi Chiêu Đệ chờ đợi thầy giáo, nơi cô quyết tâm đi tìm tình yêu của mình. Đó còn là con đường tình yêu, tình yêu mãnh liệt của người con gái đã 2 lần giúp thầy giáo Sinh tìm được "đường về nhà": khi Chiêu Đệ ốm nặng và lần thứ 2, khi ông đã mất. Chính tình yêu bất chấp sức mạnh của thời gian đã khiến bà lão khăng khăng muốn chồng mình sẽ được khiêng về nhà, để ông không quên đường về nhà, để ông không quên bà, không quên tình yêu của bà...
Vũ Anh Duy - H1
Sau khi xem The Road Home, em thực sự thán phục tài năng của đạo diễn Trương Nghệ Mưu. Đặc biệt là trong cách dựng phim và trong cách chọn cảnh. Lúc bắt đầu xem phim, em thấy rất lạ khi những hình ảnh hiện tại được để đen trắng, còn quá khứ thì lại có màu. Nhưng sau khi xem xong phim, em thấy đây là một cách dựng vô cùng độc đáo và sáng suốt. Bởi hình ảnh trong quá khứ là những giây phút đẹp, tươi vui và đầy màu sắc nhưng cũng có chút buồn của cuộc tình 2 nhân vật chính nên cần có những màu sắc để tô đậm và làm nổi bật những điều đó. Còn hình ảnh hiện tại với chỉ hai màu đen trắng đượm buồn đã làm cho người xem xúc động khi nhìn lại con đường quen thuộc, đã gắn kết cho cuộc tình Sinh và Đệ trong suốt 40 năm. Đó chính là con đường về nhà.
|